Tai nạn ập đến với cô giáo vượt 130km đi gieo chữ cho học trò vùng xa

08:35 - 17/10/2019

(Dân sinh) - Cô giáo Trần Thị Bá Tiền (35 tuổi) trường Phổ thông Dân tộc bán trú Tiểu học Hà Đông (xã Hà Đông, huyện Đắk Đoa, tỉnh Gia Lai) đã quen với hành trình mỗi sáng thứ hai đầu tuần đều thức dậy từ 3 giờ sáng chuẩn bị hành trang cho quãng đường dài 130km, qua những con dốc núi hoang vắng, suốt 5 năm qua bằng xe máy để đến với những học trò yêu thương

Vượt lên hoàn cảnh cô giáo gieo chữ cho học trò vùng xa  - Ảnh 1.

Biết tin cô Trần Thị Bá Tiền tai nạn, nhiều người đã đến thăm, động viên.

Vượt lên hoàn cảnh bản thân đến với học trò yêu thương

Cô giáo Trần Thị Bá Tiền sinh ra ở một xã nghèo Đắk H'lơ (huyện Kbang, tỉnh Gia Lai), ngay từ lúc nhỏ đã chịu thương chịu khó, tính nết đảm đang, hiền lành, đã làm cho thanh niên Nguyễn Văn Công (Sinh năm 1983, xã Đắk H'lơ) thầm yêu trộm nhớ và ngỏ lời xin cưới. Năm 2005, vợ chồng nghèo chỉ có một mảnh ruộng nhỏ để canh tác, trang trải cuộc sống, mọi chi tiêu đều phải đắn đo tính toán. Sau khi bé gái đầu lòng ra đời, cô Trần Thị Bá Tiền tiếp tục đi học để thực hiện ước mơ của mình là trở thành cô giáo.

Ước mơ trở thành cô giáo đã được hoàn thành và năm 2014, cô Trần Thị Bá Tiền được nhận vào dạy ở trường Phổ thông Dân tộc bán trú Tiểu học xã Hà Đông với mức lương khoảng 8 triệu đồng/tháng. Dù nơi làm việc cách nhà khoảng 130km nhưng với cô Trần Thị Bá Tiền cho biết: "Có việc là quí lắm rồi. Cố gắng vài năm rồi xin lãnh đạo tạo điều kiện chuyển về gần nhà". 

Hiểu thông cảm được sự đam mê của vợ nên mặc dù rất lo lắng đường xa, nguy hiểm, vùng sâu cách trở nhưng anh Nguyễn Văn Công vẫn động viên chị Trần Thị Bá Tiền hãy yên tâm dạy học, việc ở nhà sẽ chăm lo chu đáo cho mẹ già 80 tuổi và 2 con gái.

Vượt lên hoàn cảnh cô giáo gieo chữ cho học trò vùng xa  - Ảnh 2.

Trường Phổ thông Dân tộc bán trú Tiểu học Hà Đông.

Trừ những ngày hè gia đình đoàn tụ hạnh phúc và thời gian cứ mãi trôi đều đặn, mỗi sáng thứ 2, cô Trần Thị Bá Tiền thức dậy từ 3 giờ sáng gói gém hành trang, đi qua những đoạn đường hoang vắng nơi núi rừng dài 130km bằng xe máy. Chứng kiến cảnh khó nhọc, nhiều người bạn không cầm lòng, đến tận nhà khuyên cô Trần Thị Bá Tiền tranh thủ chiều chủ nhật đi đến trường để không phải mò mẫm khi trời còn đêm tối nguy hiểm. Nhưng cô Trần Thị Bá Tiền chỉ cười đáp: "Đi dạy cả tuần rồi, ở nhà chăm mẹ già và các con nhỏ được giờ nào hay giờ đó. Em cũng muốn vào trường từ hôm trước nhưng không nỡ".

Dù có vợ nhưng anh Nguyễn Văn Công vẫn phải sống cảnh "gà trống nuôi con". Không có công việc ổn định nên nghe thấy chỗ nào cần người anh đều tìm đến xin việc, từ làm rẫy cỏ, chặt mía thuê... Hai cô con gái mới lên lớp 2 và lớp 7 đã biết cơm nước, chăm sóc bà nội chu đáo. Vất vả khó khăn nhưng anh Nguyễn Văn Công không than vãn lời nào, chỉ mong muốn vợ yên tâm dạy học. Mẹ già ốm yếu, con nhỏ đau sốt anh đều một mình lo cho tổ ấm. 

Cuộc sống vất vả thế nhưng khi đến tối, tiếng cười cả gia đình này lại vang lên ròn rã khi liên lạc với nhau qua video điện thoại. Từ tay bố truyền sang bà, rồi tới các cháu, chiếc điện thoại là cầu nối yêu thương trong gia đình nhỏ này. Rồi, đến tối thứ sáu không ai ở trong nhà xem tivi, tất cả ra ngoài sân ngồi trông ngóng chị Trần Thị Bá Tiền về cùng ăn cơm. Bữa cơm đầm ấm, hạnh phúc với những tiếng cười vui vẻ vang cả xóm 3 buổi tối cuối tuần. Đến sáng thứ hai, chị Trần Thị Bá Tiền dậy chuẩn bị đồ đạc lên đường khi cả gia đình đang say giấc ngủ. Thức dậy không thấy mẹ đâu, gia đình ấy lại trống vắng, lắm khi 2 con nhỏ thương lo cho mẹ mà chỉ biết khóc.

Buổi sáng định mệnh

Như thường lệ, 3 giờ sáng, vào một ngày mưa tháng 9 trời rét căm căm, cô Trần Thị Bá Tiền thức dậy chuẩn bị đồ đạc đến trường. Băng qua con đường dài nhỏ hẹp đầy ổ gà, khi còn cách trường khoảng 10km, cô Trần Thị Bá Tiền đã không may gặp tai nạn. Xe tải chở sắn cán qua dập nát cánh tay trái của cô. 

Dù đã cố gắng hết sức nhưng các y bác sĩ Bệnh viện Quân Y 211 vẫn phải làm điều không mong muốn là cắt bỏ phần cánh tay bị thương nát bấy. Dù nhiều người thân, đồng nghiệp đến động viên, tâm sự nhưng những giọt nước mắt vẫn cứ chảy mãi trên má cô Trần Thị Bá Tiền.

Vượt lên hoàn cảnh cô giáo gieo chữ cho học trò vùng xa  - Ảnh 3.

Anh Công ở bên chăm sóc chị Trần Thị Bá Tiền tại bệnh viện.

Những ngày này, cô Trần Thị Bá Tiền vẫn đang được các y bác sĩ chăm sóc tận tình. Cô Trần Thị Bá Tiền buồn bã kể lại: Hôm đó, sáng thứ 2, thầy cô gọi điện thoại báo trời mưa nên không chào cờ, tôi có thể đến trường muộn một chút cũng không sao. Khoảng 8 giờ kém, khi cách trường khoảng 10km thì có xe tải chở mì đi ngược chiều. Đường nhỏ, chiếc xe tải chiếm hết lòng đường, tôi chủ động dừng xe từ xa để tấp vào bên đường. Tuy nhiên, do đường trơn nên tôi đã trượt ngã, tay trái chống xuống đường đã bị bánh xe tải chèn nát.

"Lúc vừa bị xe tải cán qua cánh tay tôi vẫn tỉnh, nhìn thấy cánh tay trái mình bị dập nát, không còn cảm giác. Lúc đó rất đau kèm nỗi sợ hãi, được vài phút sau thì ngất đi. Khi tỉnh lại đã thấy mình nằm trong bệnh viện", cô Tiền nói.

Đã hơn 1 tuần qua, ngày nào anh Nguyễn Văn Công cũng ở bên động viên vợ hãy tự tin, dũng cảm trước cuộc sống. "Điều đầu tiên khi Trần Thị Bá Tiền tỉnh dậy là nhìn xuống cánh tay. Trần Thị Bá Tiền hốt hoảng vừa khóc vừa nói giờ thì mất thật rồi, làm sao tôi có thể lái xe đi dạy được nữa" – Anh Nguyễn Văn Công xúc động.

Theo anh Nguyễn Văn Công, hiện sức khoẻ của vợ anh đã ổn định nhưng vẫn không ngủ được. Các bác sĩ đang chờ cho hết dịch trong phổi, ổ bụng sẽ tiến hành mổ lại phần cánh tay vừa bị cắt bỏ. Khoảng 1 tháng nữa, cô Trần Thị Bá Tiền mới có thể xuất viện. Bây giờ, niềm động viên lớn nhất đối với cô Tiền là được gặp lại 2 con gái. 

Trước đó, mọi người định giấu tin chị Trần Thị Bá Tiền bị tai nạn vì sợ các con lo lắng. Nhưng đến tối, không được nói chuyện với mẹ qua điện thoại, các em đã khóc và hỏi. Vậy là mọi người đành kể sự thật rồi đưa đến viện thăm mẹ. Vừa gặp nhau, cả 3 mẹ con không nói gì, chỉ ôm nhau rồi khóc.

Thầy Tống Văn Thu - Phó Hiệu trưởng trường Phổ thông Dân tộc bán trú Tiểu học xã Hà Đông cho biết, trường đóng trên địa bàn rẻo cao với đa phần là người dân tộc Ba Na sinh sống. Trong 30 giáo viên của trường, người có nhà gần nhất cũng cách 50km, xa nhất là nhà cô Trần Thị Bá Tiền. Tất cả đều sống ở khu tập thể của trường, mọi người rất yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau vượt qua khó khăn. Cứ thứ 2 các giáo viên đến trường và chiều thứ 6 về nhà. Dù biết đường rừng nguy hiểm nhưng rất ít giáo viên đi vào ngày chủ nhật vì muốn nán lại với gia đình. Cô Trần Thị Bá Tiền là người chuyên môn giỏi, sống tình cảm. Sau giờ dạy, cô Trần Thị Bá Tiền thường lấy điện thoại gọi nói chuyện với con, chuyện trò được mấy câu là nước mắt ngắn, nước mắt dài. Đến chiều thứ 6, dù thời tiết như thế nào, cô cũng nhất quyết về nhà. Dù được các giáo viên khuyên ngăn nhưng cô Trần Thị Bá Tiền nói: "Hai đứa con đang đứng ở cửa chờ em về. Tối mà không về chúng nó đứng chờ suốt, không chịu đi ngủ". Nghe vậy, không một ai dám can ngăn nữa.

LÊ NHUẬN

Cùng chuyên mục
Xem theo ngày
Xem thêm
  • Xem thêm ›