Gửi bài về tòa soạnĐường dây nóng: 098.127.6789
Báo lao động và xã hội

Thơ

19/06/2015 14:51

Trần Gia Thái

Nụ xuân

Hôm qua còn chúm chím

Run rẩy làn môi xinh

Sáng nay bừng sắc lửa

Ngàn ngàn con mắt rưng

 

Ngàn ngàn lời rạo rực

Cất lên men nồng nàn

Hoa cũng như người ấy

Dào dạt mừng xuân sang

 

Nguyễn Hòa Bình

Biết rằng

Nào đã chiều đâu

Sao em nỡ

Vội về?

Sương còn ướp sũng

Mắt hồ ngái ngủ

Anh đủ hiểu

Mình là người

Lớp cũ

Nhưng biết rằng

Gặp sóng

Vẫn nôn nao

 

Lê Quang

Cõi linh thiêng

Không còn cây đa

Không còn bến nước

Mái đình cong cong hoài niệm của thời xa

Làng thành phố

Nhộn nhịp bên đường quán hát, cà phê,...

Mỗi lần về

Thấy làng thay khác

Cứ man mác

Bâng khuâng có phải làng xưa?

 

Không có ngày xưa, sao có bây giờ?

Dẫu đã vắng những bờ tre, mái rạ

Nhà cao tầng, đường bê tông,... không thể xóa

Ký ức làng, hình bóng những người xa

Làng cho bình yên khi đời giông bão

Ta hóa trẻ thơ dẫu tóc trắng, da mồi

Làng! Làng ơi

Không còn làng của thuở xa xôi

Đất ấy mãi là quê hương xứ sở

Cho ta yêu thương, cho ta trăn trở

Gửi những khát khao vào cõi linh thiêng

 

 

Lương Định

Đưa em lên đỉnh non ngàn

Đưa em lên đỉnh non ngàn

Sống ngày thanh tịnh ngập tràn gió mây

Đắm minh hoa, lá, cỏ, cây

Say cùng chim chóc hót ngay bên mình

 

Nhẹ lòng quên cuộc mưu sinh

Quên đi kẻ đã phụ tình bạc tâm

Khỏa mình khe suối lặng thầm

Nghe trong da thịt nảy mầm khát khao    

 

Trái tim xúc cảm dâng trào

Đang yêu trở lại, quên bao muộn phiền   

Khởi nguyên hoang dã tổ tiên

Đưa em lên đỉnh không tên, không mùa

 

Thoắt bây giờ, thoắt ngày xưa

Thoắt đêm đang lạnh, thoắt trưa nồng nàn

Thoắt thiên đường, thoắt trần gian

Thoắt phiêu diêu, thoắt lịm tàn mơ hoa   

 

Một ngày thôi thỏa đời ta

Non ngàn tột đỉnh hoan ca cõi trần...         

 

Trần Thanh Hương

Nhẫn

“Có khi nhẫn để bình an

Có khi nhẫn để thênh thang cõi lòng”

Người không chữ nhẫn long đong

Người không tính nhẫn chẳng mong đong đầy

Ai nhẫn được quý lắm thay

Ai nhẫn được vẹn tròn đầy mười phân.

 

Trần Huy Tản

Nén yêu

Bao nhiêu trách nhận với cho

Trách con sông chảy mà đò không sang

Bao nhiêu một chút thành gang

Tình chưa sâu nặng vội vàng trách ai

Nén chiều sang buổi ban mai

Biết yêu phải nén song dài thành gang

Đưa em qua bến đò ngang

Tưởng như chèo dọc Trường giang Hoàng hà

 

Nguyễn Hữu Việt

Tấm áo học trò
Tấm áo học trò sẽ theo với thời gian
Cho tận khi mái đầu con trở bạc
Rồi mỗi lần con lật sang trang khác
Lại bâng khuâng nhớ phút ở sân trường

Có một ngày khi đây đó muôn phương
Mới thấu lẽ đã qua thời đẹp nhất
Năm tháng vô tư, hồn nhiên, tất bật
Xong kỳ thi lại vui vẻ khôn lường

Rồi mỗi khi con trở lại thăm trường
Mỗi kỷ niệm lại ùa về lạ lắm
Từ câu chuyện ta tranh nhau chút nắng
Giờ ra chơi khi đông giá đang dày

Tranh chút bóng cây và chắt chút gió say
Giữa trưa hè khi nắng tràn rực rỡ...
Nhớ nhé con chớ có mà để lỡ
Tấm áo học trò  đẹp suốt cả đời con!

           03/6/2015

 

Lê Thùy Trang

Em muốn vẽ màu của biển lấp lánh vui

Em sẽ vẽ màu Tổ quốc thật bình yên
bằng những yêu thương nơi ngàn con sóng trắng
bằng dải đất thiêng liêng nơi anh cùng đồng đội hiên ngang đứng
chắc súng trong tay và giữ lấy mây trời

em sẽ vẽ màu Tổ quốc bằng những nụ cười
trên đôi môi thiện nguyện
trên đôi chân của tuổi trẻ biết vùng lên dâng hiến,
biết sống và khát khao

Tổ quốc sẽ đẹp hơn biết nhường nào
khi chúng ta nhìn từ phía lặng yên của biển
nơi an nhiên trên đỉnh đầu sóng biếc
có những cánh Hải âu vờn, hôn, yêu và quấn lấy nhau từ những mũi, khoang thuyền

em sẽ vẽ màu Tổ quốc bởi tất cả những dịu êm
mà em học từ miếng trầu mỗi ngày bà vẫn hay têm y chang trong cổ tích
từ những câu ca dao hằng đêm mẹ ru em ngon giấc
ạ ời....

Tổ quốc chúng mình đẹp lắm anh ơi
trái tim em rung những nhịp Tổ quốc ngân vang ngay từ khi em biết khóc
ngay từ khi em tập đánh vần và bi bô đọc
những chữ cái đầu tiên trong bài học làm người

đâu cần phải đi đâu xa xôi
mới thấy nhớ thấy thương mới thấy yêu Tổ quốc mình da diết
bởi Tổ quốc đã hóa thân thành hình hài bất diệt 
sống trong tim và chết trong khí tiết của mỗi con người

nào nắm chặt tay nhau và đi thôi
em muốn vẽ màu của biển lấp lánh vui
sáng và trong y như màu trời Tổ quốc!

 

Phạm Ngọc Thái

Con đường phượng đỏ

Em mang màu phượng đỏ ra đi!

Anh tha thẩn dọc hè phố nhỏ

Nơi kỷ niệm của mối tình sinh nữ

Xác ve còn bám ở thân cây.

 

Con đường phượng đỏ đêm nay

Mây lãng du bay trời xanh vô định

Những cánh hoa rung trong hoài niệm

Nghe lòng thổn thức đâu đây.

 

Phượng đã cháy lên một thời

Nửa tóc bạc rồi, nửa mái xanh phơ phất

Tới một ngày chúng cũng tàn úa hết

Ta sẽ thành ông bà lão, em ơi!

 

Con đường tình đẫm giọt sương rơi

Gió vẫn xạc xào vi vút thổi

Giá hồi ấy chúng mình lấy nhau rồi sinh năm đẻ bảy

Thì đâu còn phượng để anh ru?

 

Em đã mang màu phượng ấy ra đi...

 

 

 

 

Huệ Triệu

Với dã quỳ 
Rực lên cánh mỏng 
Ai đặt cho em tên gọi dã quỳ 
Không nhốt được một đời khao khát 
Đất cao nguyên bung vạn ngày hoa!

Thông xanh cao xanh 
Suối reo  
Thác đổ 
Bước hoa như say như mây 
bồng bềnh lũng núi

Uống đẫm sương đêm  
Cháy mình trong cỏ 
Vàng rơi 
vàng rơi 
Thơm từng ngọn gió

Ngày qua đi 
Tháng qua đi 
Dã quỳ em 
Sống đời cổ tích 
Đà Lạt, 11/2014 

 

Triều Trang

Sen mùa cũ

Sen vẫn nở giữa hồ Tây bát ngát

Hạ vẫn thổi bùng đốm lửa phượng mênh mang

Em vẫn đợi, vẫn chờ anh xao xác

Để nỗi buồn lơ đễnh bỏ đi hoang

 

Ta không hỏi lời tạ từ ngày ấy

Mặc một người ngoảnh mặt bước qua mau

Cái nhìn cuối rớt vào mùa sen cũ

Để lời yêu, tựa hoa, đã nát nhàu

 

Ai để lại một mùa sen thương nhớ

Ủ hương thầm cho xao xuyến tháng Ta

Ai để lại dấu buồn vương lên mắt

Mùa hạ bơ vơ, nhuộm đỏ những hững hờ...

 

 

Nguyễn Thanh Bình

Cõng mùa

Anh cõng mùa qua những cơn mưa

Mùa níu bước bấm lòng đường trơn trượt

Kỷ niệm nhọc nhằn bám theo dấu chân trơn

 

Cõng thời gian qua miền nhớ quên

Chiều biêng biếc tiếng hè bất chợt gọi

Sợi nẳng mảnh rất hiền trên ánh mắt em lặng im cười chẳng nói

 

Cõng cuộc tình  qua mùa nước nổi

Mùa tình yêu chỉ biết cho, tặng, hiến dâng người

Tím biển, tím sông, tím đợi chờ, tím hoàng hôn, tím tình yêu em màu mực tím

 

Cõng em qua một mùa gió chướng

Qua một mùa heo may lắt lay vất vưởng

Gió quất từng cơn rát vào mặt vào môi vào mắt em cay

 

Cõng em qua những cơn say

Mùa bão giông hai phía cùng cuộn xoáy

Nuốt chửng cơn lốc cuộc đời từ tâm bão của lòng ta

 

Em có bằng lòng giơ tay em ra
Để anh nắm rồi cùng cõng mùa chui vào tâm bão ?

              14/5/2013

Nhiều tác giả

Bình luận của bạn về bài viết...
Video nổi bật
  • Phim Việt lại "đốn tim" fan bằng hậu trường trong trẻo

    Phim Việt lại

    Trailer hậu trường "Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh" tiếp tục khiến khán giả rung động trước thước phim tuổi thơ trong trẻo, đậm hồn quê Việt Nam.

  • “Những ngọn nến trong đêm 2” hứa hẹn nhiều bất ngờ

    “Những ngọn nến trong đêm 2” hứa hẹn nhiều bất ngờ

    “Những ngọn nến trong đêm 2” là câu chuyện tiếp nối phần 1, thế nhưng phim sẽ có nhiều yếu tố bất ngờ bởi sự xuất hiện thêm một “cô Trúc” mới …

  • Vòng 1 to bất thường của người đẹp Ngọc Anh

    Vòng 1 to bất thường của người đẹp Ngọc Anh

    Top 5 Hoa hậu Việt Nam 2012 Vũ Ngọc Anh đang là một trong những gương mặt người đẹp đắt sô hiện nay. Cô gái Hà Nội tỏa sáng trong nhiều sự kiện nhờ cách chọn váy áo tôn đường cong cơ thể.

  • Khi các mỹ nhân... nhầm vai

    Khi các mỹ nhân... nhầm vai

    Không ít nghệ sĩ dung nhan "thường thường bậc trung" phải "gồng mình" vào vai mỹ nhân. Những Lâm Đại Ngọc, Phan Kim Liên hay Đát Kỷ tuy không có thật, nhưng đều là những biểu tượng nhan sắc trong lòng khán giả. Có đến hàng chục tác phẩm chọn những giai nhân này làm nhân vật chính, đưa nhiều gương mặt trở thành ngôi sao nổi tiếng, nhưng bên cạnh đó, cũng đã “dìm hàng” không ít các mỹ nhân. Hãy điểm danh lại những ngôi sao đã bị “ném đá” khi hóa thân vào những nhân vật kinh điển này.