Gửi bài về tòa soạnĐường dây nóng: 098.127.6789
Báo lao động và xã hội

Thơ Teresa Mei Chuc: Cuộc hành hương kỳ vĩ

26/07/2015 15:03

Nhà thơ Teresa Mei Chuc rời khỏi Việt Nam khi còn rất nhỏ đến Mỹ sinh sống. Bây giờ chị mang quốc tịch Mỹ và đã là bà mẹ của ba đứa con. Chị nói tiếng Anh giỏi hơn tiếng mẹ đẻ của mình. Chị tư duy bằng tiếng Anh, làm thơ bằng tiếng Anh và bất chợt kêu lên trong giấc mơ cũng bằng tiếng Anh. Nhưng có một tiếng mạnh hơn tất cả lúc nào cũng vang lên trong con người chị. Đó là tiếng gọi của cố hương chị.

Càng ngày những chuyến trở về Việt Nam của chị càng dày hơn. Nhưng có một cuộc trở về không bao giờ đứt quãng và không phụ thuộc vào thời gian, không gian. Đó là cuộc trở về cố hương trong tâm tưởng của chị. Cuộc trở về này da diết, bền bỉ và sâu thẳm hơn tất cả mọi cuộc trở về mà tôi có thể gọi là Cuộc hành hương kỳ vĩ của một con người. Con đường dẫn chị trở về cố hương như vậy đã hiện lên trong thơ chị. Nó hiện hữu và lộng lẫy như con đường chạy qua cánh đồng lúa vàng mà chính tôi đang đi. Trong bài thơ Tiếng của mẹ của nhà thơ Teresa Mei Chuc có đoạn :

Dấu sắc như một tia chớp xéo

Dấu ngã bồng bềnh như sóng lượn chân trời

Dấu mũ giống như một đỉnh núi chót vót

Và dấu nặng là giọt trăng rơi

 

Tôi chỉ thêm bốn cái dấu nhỏ thôi

Như bốn viên ngọc lung linh

Là tôi đã hoàn tất

Cuộc trở về

Với tiếng Việt của mẹ tôi.

 Với những gì tôi đọc, tôi thấy không ai viết về tiếng Việt hay như thế. Và chỉ mấy dòng thơ đó thôi, chị đã được đóng dấu thị thực trong cuốn hộ chiếu tâm hồn chị khi trở về cố hương mình. Và con đường trong tâm tưởng chị, trong thi ca chị là con đường cho một cuộc hành hương kỳ vĩ nhất của một con người - Cuộc hành hương trở về nguồn cội.

Nhà thơ NGUYỄn QUANG THIỀU - Phó Chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam (Giới thiệu)

Tiếng của mẹ 

 Tôi viết tên tôi

Bằng tiếng Việt

Chúc Mỹ Tuệ

Như trong giấy khai sinh

Mà cha mẹ đặt cho tôi lúc chào đời.

 

Dấu sắc như một tia chớp xé

Dấu ngã bồng bềnh như sóng lượn chân trời

Dấu mũ giống như một đỉnh núi chót vót

Và dấu nặng là giọt trăng rơi

 

Tôi chỉ thêm bốn cái dấu nhỏ thôi

Như bốn viên ngọc lung linh

Là tôi đã hoàn tất

Cuộc trở về

Với tiếng Việt của mẹ tôi. 

                         Đinh Văn Thân dịch

 -------------

  Trong Sự Ngợi Ca Cái Không 

Tôi đang tìm những gì là không

những nơi ta đã đi qua

cái đường cong của miệng bát

của cái cửa sổ.

 

Lúng túng trên tờ giấy

trắng mịn

giữa các từ

và những dòng kẻ

 

Những gì không  phải là lời nói

những gì không được thực hiện

rỗng không bên trong con chim là bộ xương

 

Khi ai đó nhìn vào lòng bàn tay tôi

thấy rỗng không

thì lúc ấy chính là tôi có tất cả thế giới... 

                              HQ dịch

 ------------------ 

Những cái tên  

Thật mệt mỏi vì có năm cái tên

phải đổi mỗi khi nhập cảnh 

một đất nước mới hay bắt đầu một cuộc sống mới. 

 

Cái tên Đầu Tiên, với tôi là thực nhất, 

nhưng tôi không dùng, 

cũng không ai gọi tôi bằng cái tên Việt ấy

cho dù nó được ghi trong giấy khai sinh.

 

Tue My Chuc

Cái tên bập bùng giọng mũi

Tiếng sợi dây căng. 

 

Ba mẹ nói tên tôi trong tiếng Quảng Đông 

là Chuc Mei Wai. 

Ba tiếng chim hót mềm, 

và Ah Wai là cái tên cha mẹ tôi thường gọi. 

 

Vừa đến Mỹ, tôi hóa thành 

Teresa My Chuc, rồi Teresa Mei Chuc

Teresa như tiếng nước chảy trên hai bàn tay.

 

Sau đám cưới đầu  

Tên tôi là Teresa Chuc Prokopiev

Sau đám cưới thứ hai  

Tôi là Teresa Chuc Dowell. 

 

Bây giờ tôi trở lại 

Là Teresa Mei Chuc 

Nhưng tôi muốn trở về

Lấy lại cái tên ngày nào

Tôi đã nhận rồi nhanh mất đi vì cố thành một ai khác hợp.

 

Tue My Chuc là ai? 

Tôi không biết.

Tôi chưa bao giờ thực sự là cô

Sinh nhật cô, ngày 16 tháng Ba

Tôi chưa từng kỷ niệm

Đó không phải là ngày sinh thật của tôi

Dù giấy khai sinh ghi vậy.

Thật ra tôi sinh ngày 26 tháng Giêng âm lịch

Hoặc vào tháng Mười hai

Nhưng tôi phải giả vờ rằng sinh ngày ấy, 

Bởi vì sau chiến tranh mẹ tôi làm giấy chậm

Ngày sinh tôi thay đổi hàng năm vì tính theo âm lịch 

Ngày hôm ấy cha mẹ tôi kỷ niệm vì đó mới là ngày sinh thật của của tôi. 

 

Những cái tên và những ngày sinh làm cho tôi chóng mặt.

Đôi khi tôi không thấy mình là Teresa nữa.

 

Tue phát âm thật là giản dị  

Một  trái cây học cách yêu dòng nhựa chính mình. 

 

Tôi muốn là sợi dây...cộng hưởng

Như chiếc cung co mạnh

Rồi dội lại bằng mũi tên bắn thẳng vào tim. 

                Ngô Tự Lập dịch

 -------------------- 

Tôi nắm lấy không

 Và bẻ nó gẫy đôi

như thể muốn giễu tôi

thậm chí cái hư không 

còn lớn hơn nữa 

và tôi thấy mình rơi.

 

Tôi nắm lấy cuộc rơi

và bẻ nó gẫy đôi

nó không dừng cuộc rơi.

tôi lao sâu hơn nữa.

 

Tôi nắm lấy khoảng sâu

rồi tôi gom lại đêm tối

với tất cả những ngôi sao

và đặt nó lên 

đôi cánh một con dơi.

 

Tôi dõi theo nó

bay vào trong khoảng sâu nhất 

của những cái hang

chính nơi nó kêu lên

rồi lắng nghe

tiếng vọng

dội lại

từ những tường đá. 

              Đặng Thân dịch

 --------------------------- 

Khi tôi gặp ba lần đầu 

Khi tôi gặp ba lần đầu, 

ông trông như một con mèo Ai Cập

gầy, dáo dác tìm đồ ăn, và khắc khổ

vừa được thả khỏi trại tù Việt Cộng

 

Ông nói với chúng tôi ông ghét màu đỏ. 

 

Mười sáu năm sau

Ông mặc áo thun dài tay màu đỏ và cười tươi

Trái tim ông đã bắt bắt đầu hé mở

Để cho những giọt sáng màu đỏ đầu tiên tràn vào...  

                             Lê Đình Nhất Lang dịch.


Bình luận của bạn về bài viết...
Video nổi bật
Việt Nam sắp có đường xây từ rác thải nhựa Việt Nam sắp có đường xây từ rác thải nhựa
Hải Phòng sẽ có dự án đường xây từ rác thải nhựa đầu tiên tại Việt Nam từ 4 tấn rác thải nhựa dài 1 km tại Tổ hợp công nghiệp DEEP C.
  • Trường Sơn – Một tượng đài bằng thơ

    Trường Sơn – Một tượng đài bằng thơ

    Mỗi lần nhớ về Trường Sơn, tôi lại nhớ về con đường mòn ấy. Con đường mòn từng nâng bước những đoàn quân kháng chiến.

  • Máu Trúc

    Máu Trúc

    Nghi Lâm cảm thấy nghẹt thở. Nàng không giám nhìn lên võ đài, trên ấy Lệnh Hồ Xung đang đấu võ, nếu thắng chàng sẽ được bầu làm Võ lâm Minh chủ. Nhưng mà người đang đấu với chàng lại là Nhạc Linh San, con gái của Nhạc Bất Quần – Trưởng phái Hoa Sơn, họ là đã một thời là người trong mộng của nhau.

  • “Thị thành ký” và “Cocktail” của Di Li được dịch ra tiếng Hà Lan

    “Thị thành ký” và “Cocktail” của Di Li được dịch ra tiếng Hà Lan

    Hai tập tản văn “Thị thành ký” và tập truyện ngắn “Cocktail” của nhà văn Di Li được dịch ra tiếng Hà Lan, vừa ra mắt công chúng vào ngày 20/7 tại Hà Nội với sự tham gia của nhà thơ, dịch giả Hà Lan Dick Gebuys, người đã dịch tập truyện “Cocktail”. Sự kiện do Cty Sách Liên Việt và Booksquare tổ chức.

  • Câu chuyện của những người lính chống Mỹ

    Câu chuyện của những người lính chống Mỹ

    Tiếp tục mảng đề tài hàn gắn nỗi đau chiến tranh, khép lại quá khứ, hướng tới tương lai, VTV Đặc biệt tháng 7 sẽ giới thiệu đến khán giả cả nước bộ phim tài liệu “Kỷ vật chiến tranh”, với câu chuyện hành trình trở về của những kỷ vật thời chiến và cảm xúc đặc biệt của những người lính năm xưa vào tối 25/7 tới.