Gửi bài về tòa soạnĐường dây nóng: 098.127.6789
Báo lao động và xã hội

Trang thơ

25/08/2018 13:21

 

Lương Đình Định

Phóng viên báo LĐ&XH từ 1994 - 2017

Thu Đà Lạt trong tôi

Khao khát mãi Đà Lạt thu đã gặp

Lang Bian nghiêng ngả rượu cần

Vũ điệu K' Ho dìu dặt nhịp cồng chiêng

Vọng vang đàn đá

Lời ngàn xưa trai gái ngỏ lời yêu

Rượu cần vơi nửa ché

Hồn dường đã phiêu diêu

Em như mây Lang Bian nén dồn tích tụ

Bỗng vỡ òa cơn mưa cuối hạ

Đà Lạt đã sang thu

Mưa lành lạnh

Lòng anh nhen nhóm lửa

Có một thu Đà Lạt nhớ trong đời

Ta đã cháy tới kiệt cùng ngọn nến

Đêm mê man nhạc Trịnh "cõi đi về "

Nhẹ tênh cánh hạc bay

Buông bỏ tất những muộn phiền thế sự

Ta đưa nhau lên tột đỉnh non ngàn

 

Trang thơ - Ảnh 1 ***

Nguyễn Ngọc Thiện

Phóng viên báo LĐ&XH (2010 -2018)

Trở lại sông xưa

Tôi về bên bờ sông xưa

Nhặt sợi nắng vương màu ngày trước

Qua bến vắng

Chợt hỏi: Quên gì ở đó?

Tuổi thơ trên bãi cỏ, bãi bồi

Nhìn bãi lỡ thương ngày tháng nhớ

Chiều vội về

Dòng sông tuổi nhỏ

Đứng nhìn nước cuốn thời gian

Thời của tuổi theo chân ai giờ tan học

Để giữ mãi trong hồn

Những kỷ niệm vu vơ.

***

Khuê Việt Trường

Phóng viên báo LĐ&XH (1996 -1998)

Gặp ở ngã sáu

Nhặt ở đó những vòng xe mải miết

Đưa người về trong những mái nhà riêng

Chỗ trăm năm bận bịu chuyện phong trần

Chỗ hạnh phúc rộn ràng cùng đôi lứa

Nhặt ở đó những vòng ôm rất chặt

Những hẹn hò cuốn quýt thanh xuân

Những con chim đang ngơ ngác ngắm nhìn

Khi ai đó cùng ai tay nắm

Nhặt ở đó lá thư tình ngày cũ

Đã phai màu theo mưa gió đi qua

Nhặt tiếng cười quen, nhặt bước chân quen

Nhặt nỗi nhớ bay trên hàng ngói đỏ

Qua ngã sáu chiều nay sao chộn rộn.

 

Trang thơ - Ảnh 2

***

 

Nguyễn Kim Tuấn

Phó TBT báo LĐ&XH (phụ trách Văn phòng phía Nam)

Đêm Pơthi

Vòng xoang đã tan rồi

Chỉ còn lại tượng thôi!

Những tượng gỗ cúi đầu ôm mặt khóc

Những tượng gỗ oằn lưng nặng nhọc

Thoát kiếp người đầu vẫn nặng những nồi, niêu

Trời thì cao

Cây cột gơơng lại thấp

Làm sao hồn về kiếp rong chơi?

Vòng xoang đã tan rồi

Tiếng chiêng cũng thôi rơi

Những tượng gỗ trần truồng

Che đậy gì đâu niềm khao khát

Chỉ còn đêm nay - đêm Pơthi

Để từ mai tất cả là quên lãng

Như chưa bao giờ tái sinhVòng xoang đã tan rồi

Rừng rực lửa trên môi

Đêm Pơthi rất ngắn

Tượng gỗ ngả nghiêng say

Tượng gỗ cười nham nhở với thời gian.

 

Trang thơ - Ảnh 3

***

Bùi Đắc Ngôn

CTV của báo LĐ&XH

Bẫy trời

Lang thang Đền - Miếu - Bến sông quê

Tìm nhặt hương thơm lọn tóc thề

Gío thu mách lẻo vầng trăng khuyết

Cài Bẫy càn khôn chặn lối về…

***

NGUYỄN THANH BÌNH

Trưởng phòng Hành chính - Trị sự báo LĐ&XH

Tự sự đêm

(Tặng  hoa Oải Hương)

Đêm trở vể. Phố cũ đã tắt đèn

Đêm loang loáng. Chân giẫm vào ngô nhỏ

Cái bước hụt. Bước chân đêm lại sợ

Sợ vô tình. Lại giẫm dấu chân xưa...

Đêm trở về. Trời Hà Nội đổ mưa

Chẳng kịp cất. Mảnh tình phơi sũng ướt

Chẳng kịp hỏi. Cuộc đời này mất, đuợc

Nhặt mảnh buồn. Đếm những tháng ngày rơi..

Đêm lại về. Phố chợt thấy chơi vơi

Mái phố cũ. Rêu có còn xanh nữa

Ô cửa số. Bóng một người tựa cửa

Ánh mắt buồn. Dõi về phía xa xăm..

Đêm trở mình. Gió vẫn thế, lặng câm

Đêm trở dậy. Giọt mồ hôi chợt vã

Chiếc giường quen. Tỏa ngát mùi hương lạ

Lavender buồn. Hương phảng tím màn đêm

NHIỀU TG

Bình luận của bạn về bài viết...
Video nổi bật
  • 30 phút, 20 năm “mặc định”…

    30 phút, 20 năm “mặc định”…

    Tháng 8/1999, đang là phóng viên của Báo Nhà báo & Công luận tại Đà Nẵng. Qua sự giới thiệu của anh Lê Tấn Hòa ( Nay là Trưởng Đại diện Thời báo Kinh doanh tại Đà Nẵng), Tổng Biên tập Nguyễn Ngọc Niên gặp tôi 30 phút, trước khi lên máy bay về Hà Nội. Chỉ 30 phút đó, cuộc đời làm báo của tôi đã được “ mặc định” gắn bó với Báo LĐ & XH suốt 20 năm qua. 20 năm, thật quá nhiều những kỷ niệm, những ký ức không phai đối với một phóng viên báo Ngành LĐ-TB&XH ở một địa bàn được coi như “ Tâm bão, rốn lũ”, vùng đất khốc liệt nhất qua 2 cuộc kháng chiến.

  • Những cây bút tên tuổi gắn với Báo LĐ&XH

    Những cây bút tên tuổi gắn với Báo LĐ&XH

    Bước sang tuổi 25, báo LĐ&XH đã vào tuổi trưởng thành. 25 năm ấy, cùng với sự phát triển chung có không ít nhà báo từ cái nôi này đã khẳng định được bản lĩnh, cương vị của mình ở các đơn vị công tác khác.

  • Cái nôi của làng cười Nha Trang

    Cái nôi của làng cười Nha Trang

    Nha Trang (Khánh Hòa) có nhiều sản phẩm được coi là đặc sản du lịch khiến ai cũng muốn ghé thăm, đó là Tháp Bà Ponaga, Đảo Yến, Tượng Phật Trắng, Khu tưởng niệm Yersin... Nhưng ở đây còn một thứ cũng được coi là “đặc sản”, ít nơi nào có được - Làng cười Nha Trang (LCNT). Và nơi được coi là cái nôi chắp cánh cho Làng cười bay cao, bay xa đó là Báo Lao động và Xã hội.

  • Ba Đình nắng - Ca khúc hay về mùa Thu độc lập

    Ba Đình nắng - Ca khúc hay về mùa Thu độc lập

    Mùa thu Cách mạng, Ngày Quốc khánh 2/9/1945 đã trở thành nguồn cảm xúc lớn lao, là đề tài lôi cuốn cho các nghệ sĩ sáng tác. Đã có rất nhiều tác phẩm nghệ thuật thành công, thu hút được tình cảm của khán giả từ mảng đề tài này. Trong đó không thể không nhắc đến bài hát “Ba Đình nắng” của nhạc sĩ Bùi Công Kỳ, phổ thơ Vũ Hoàng Địch.