THỨ TƯ, NGÀY 17 THÁNG 08 NĂM 2022 04:51

Những bài thơ hay về mùa xuân

Những bài thơ hay ca ngợi vẻ đẹp của đất nước, con người Việt Nam khi xuân tới.

 

DUY HOÀN

Thư xuân gửi bố ở Trường Sa

Mẹ cứ bảo Xuân ở Trường Sa thường đến sớm hơn

Tết cũng vậy, có phải không hở bố

Con đòi mẹ chiều nay xuống phố

Dõi phía biển xa, ừ thực! gió xuân về…

Mẹ nói thật rồi, ồ! Đất trời hay ghê

Biết chú Hải quân nhớ nhà nên cho quà thật sớm

Con cứ ước có phép màu chao lượn

Cùng mẹ bay về phía bố đón Xuân

Để đất liền - Trường Sa gần lại thêm gần

À, bố ơi! Cây mai trước nhà như muốn khoe cùng Xuân

Cành chắc khỏe, dáng bon sai và lộc chồi nhiều lắm

Cây phong ba bố trồng giờ biếc xanh, xanh thẫm

Cây bưởi bão xô hôm rồi, giờ đứng thẳng sum suê

Vui quá bố ơi! mẹ nói : đợi bố về…

Bố ơi! Nghe nói ở Trường Sa nhiều thú vị, lạ kỳ

Bánh gói lá bàng vuông mà thơm ngon đến lạ

Các bạn tuổi con cũng đến trường, nói cười xôn xao vòm lá

Con ốc biển áp vào tai, vui chuyện biển không cùng.

Con có quà này, bố có biết không?

Tranh con vẽ chú Hải quân và Trường Sa được điểm 10 rồi đấy

Biển, đảo nhấp nhô khi bình minh thức dậy

Và muốt trắng nụ phong ba bố tặng mẹ - Mùa Xuân

Xuân 2018.

***

NGUYỄN QUANG HƯNG

Vòng cung đảo

Người ra đây kết những vòng cung

Những vòng cung viễn vọng

Tiếp máu đất liền

Đảo mở buồm về phương biển rộng

Người ra đây sinh thêm cơ bắp

Gồng căng đẩy cao đất cát

Vút lên cây cối phù sa

Những thảm phù sa phủ trên nước mặn

Người ra đây lòng thêm rộng

Lưng đảo nâng giấc nghỉ tàu thuyền

Ngư dân ngóng đảo như về bờ

Người đón người lên như đất mới

Và lấp lóa đèn đèn vệt tuần tra

Thao thức sáng mắt đêm đèn biển

Sóng tiếp sóng lên bờ thong thả

Người thâu đêm canh giấc ngủ hiền

Đêm bình yên sớm ra bình yên

Qua ngày mồ hôi qua mùa sạm nắng

Qua khô khát bốn bề gió nóng

Đảo lên xanh mát tay người

Từ vòng cung đất liền những đảo biếc vươn khơi

Cánh tay đảo nâng vòng cung biển

***

Đoàn Đình Ly

Em bé và bông hoa

Một cơn gió mạnh

Bất ngờ thổi qua khe cửa

Vào căn phòng tôi mang theo

Những cánh hoa tơi tả

Tôi nhặt một bông hồng lên

Và liên tưởng đến em bé bất hạnh trên bãi biển

Nạn nhân trong vụ chìm tàu chở người tị nạn

Em bé và bông hoa, hai cảnh ngộ

Đều gánh chịu những hậu quả đau thương

Do chiến tranh, thiên tai, khủng bố

Trong hoạn nạn cần sẻ chia và giúp đỡ

Những cuộc đời cơ cực, những nỗi thống khổ

trên thế gian này!

Đầu đông 2017.

 

***

TRẦN VŨ LONG

Áo đá

Đồng Văn

Trùng trùng mùa cúc đá

Trời sinh Em sau một trận mưa rào

Đồng Văn

Lác đác người

Như mầm xanh nứt ra từ cúc đá

Đồng Văn

Đá quây quần như xóm như làng

Người héo người tươi lẫn chìm nét đá

Đồng Văn

Đá trù phú no

Dựng chân người đứng thẳng

Ánh mắt trẻ thơ ngơ ngác ráng chiều

Người Đồng Văn

Như cọc tiêu Tổ quốc

Giữ cho quê hương

đá

đá

đá

trập trùng

Ôi những con người nứt ra từ mùa hoa cúc đá

Mùa hoa tam giác mạch

Hồn nhiên xanh.

***

Nguyễn Kim Anh

Xuân Tri ân

Rời phố xá rộn ràng, yên ấm

Xin một lần, lạnh gió giữa Trường Sơn

Thành tâm thoát bao bộn bề lo lắng

Vào chuyến đi: Uống nước ơn nguồn

Những ngày cuối, cho một năm khép lại

Xin cúi đầu ơn nghĩa: Các anh linh

Mộ liệt sĩ có tên, hay còn khuyết

Như nhắc ta về đức:

Sống quên mình

Tuổi 18 xưa - xanh ngời ước vọng

Các anh lên đường, theo tiếng gọi thiêng

Hành quân xa, đi về chiến trận

Canh cánh trong tim: ánh mắt mẹ hiền

Anh nằm lại cho giang sơn xanh mãi

Thương miền Trung...

vẫn qua lại - bão về

Khuất...

vẫn gánh gió mưa mê mải

Để bao đời vui, rộn rã phố xe

Xuân tri ân, tâm nhang, xin cùng thắp

Thủ đô xa thấp thoáng - bóng Tháp Rùa

Thanh gươm quý hoàn xong, xanh sử nước

Khúc an hòa, không dám nhạt ơn xưa!

Những người con của bao miền yêu dấu

Nằm lại đây hàng ngũ, mong chờ

Mong người sau dựng xây thêm kỳ tích

Ta nghĩ gì, để sống xứng hơn chưa?

(Trước Tết Mậu Tuất - 2018)

***

Lương Định

Hái lộc đầu xuân

Xuân xưa hái lộc vườn bên

Giêng hai ước mãi chẳng nên vợ chồng

Bao năm phòng trống lạnh không

Mai vàng cứ rực vàng bông đúng mùa

Trái tim nào có khác xưa

Đập khao khát quá như vừa chớm yêu

Như bắt đầu cuộc phiêu diêu

Sớm nay lại hái bao nhiêu lộc chồi

***

Lê Cảnh Nhạc

Hồn quê

 Thủa nhỏ chăn trâu đánh khăng đánh đáo

Lũ chúng tôi vạch bùn đất mà lên

Dò dẫm đến trường trong giá rét căm căm

Manh áo tơi đội cả trời mưa nắng

 Háo hức lũ về kết bè, thả trúm

Như củ khoai lăn lóc giữa đồng hoang

Bươn hào giao thông trong tiếng máy bay gầm

Tìm mảnh bom làm đồ chơi trận giả

 Lớn lên xa nhà mỗi người một ngả

Quê vẫn nghèo như mọi miền quê

Mắt cay cay sau những chuyến đi về

Lũ cuốn trôi nhà, đồng làng trơ gốc rạ

 Giận cái nghèo, thương mẹ cha vất vả

Càng yêu quê làm sao nỡ ly hương

Dù bước chân đã bươn chải bốn phương

Hồn quê vẫn rưng rưng trong từng câu hát

 Tôi không tìm về quê trong nỗi lòng  ấm ức

Với cát trắng gió lào thổi rách tuổi thơ tôi

Tôi lắng nghe trong sâu thẳm cuộc đời

Câu ví giặm, đồng dao, tiếng lẩy Kiều da diết

 Đừng nhầm lẫn xa quê với ly quê là một

Dẫu mỗi năm vài lần về hương khói tổ tiên

Cuộc sống lắm tai ương gieo bao nỗi ưu phiền

Càng day dứt tình quê “lá lành đùm lá rách”

 Những người thân yêu vẫn bám làng bám đất

Thay chúng tôi vật lộn với chiêm mùa

Đường làng trải bê tông ríu rít bước em thơ

Những nhà máy mọc lên, những công trình mới mở

 Tôi hát về quê hương với tình yêu chan chứa

Dẫu quê nghèo nhưng chẳng đổi quê đâu

Tôi nghe tiếng tổ tiên đang vọng tới mai sau

Hãy neo vào hồn quê, vượt muôn ngàn bão tố …

***

NGỌC LÊ NINH

Cây bàng thương nhớ

Cây bàng trước cổng trường tôi

Chiều nay đứt cuống lá rơi lặng thầm

Mấy mùa cành tỏa bóng râm

Mấy mùa than thở ướt đầm dưới mưa

Mấy mùa nhóm lửa say sưa

Mấy mùa thương nhớ mấy mùa đợi ai

Cây bàng tôi đó thời trai

Chờ em trụi lá khóc dài mùa đông.

***

NGUYỄN VIỆT CHIẾN

Có cô yếm đũi

Có cô yếm đũi sang sông

Gió thì cả gió mà không thấy bờ

Váy vén cô lội để cho

Búp chân lồ lộ sông lờ đờ say

Có cô yếm đũi ngủ ngày

Môi thèn thẹn đỏ má ngây ngấy tình

Yếm cô gió lật rập rình

Ngực trăng nhú sáng một mình gió xem

Có cô yếm đũi thức đêm

Hát ghẹo hát đúm mải quên không về

Yếm cô gió trót mang đi

Cái người phải gió nó mê mẩn rồi

Có cô yếm đũi váy sồi

Sang sông để lại một trời gió say…

***

BẾ KIM LOAN

Hoa đào

Bây giờ rồi hiểu hoa đào

Bây giờ rồi hiểu hoa sao màu hồng

Niềm vui ư? Nỗi chờ trông

Làm thân con gái má hồng gieo neo

Mình buồn một nỗi buồn theo

Mình như chiếc lá cong queo một mình

Nói gì ư? Cứ lặng thinh

Người theo phiền một linh tinh cho người

Trót cười nên nước mắt rơi

Người cười cho một con người ngu ngơ

Vặn mình một nỗi bâng quơ

Bẻ thì đau đớn, giả vờ buồn hiu

Hoa đào hồng nỗi trớ trêu

Hoa hồng sao nước mắt kêu màu hồng

 

***

Hồng Thanh Quang

Tự ru

Đặt tay lên trái tim anh,

Để trời đang xám sẽ xanh lại dần,

Để thôi, ta khỏi rất cần

Những suất danh ảo, những phần lộc hư...

Này em, ta sẽ từ từ

Lều tranh vui sống giống như thiên đàng.

Thanh bần thực sự là sang

Khi lòng vang những mênh mang kết tình...

Hôn nào, ơi cặp môi xinh,

Cho êm lại những lung linh thế phù...

Anh giờ tuổi cuối mùa thu,

Thấy không em, lá ngây ngư sắc vàng...

Vẫn còn lối mới thênh thang

Dành cho ai biết dịu dàng xót nhau...

Đặt tay lên trái tim đau,

Giúp cho anh nhé, hát câu ru mình...

***

Nguyễn Tiến Thanh

Xuân không đề

Sáng xuân bừng hoa đào nở

Môi hồng thắp lửa ven đê

Tháng  giêng gánh tình ra chợ

Không ai rao bán hẹn thề…

Ngày xuân có còn chim sáo

Tang tình đưa tết sang sông?

Trời xuân mây hồng thay áo

Phong phanh gió bấc chưa chồng

Chiều xuân nắng vàng trót đợi

Mặt trời tắt phía không em

Đường xa mắt người vời vợi

Đừng quên chớp bể mưa nguồn

Đêm xuân mưa phùn mắc nợ

Vỉa hè quán cũ năm xưa

Tóc ai dài hơn nỗi nhớ

Theo mưa đi suốt giao thừa

Chào xuân ai còn phiêu bạt

Bụi đời đi nhớ người dưng

Mình ta vỗ đàn đứng hát

Ngày xưa biết có theo cùng.

 

Nhiều tác giả

CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem theo ngày
Tin nên đọc
Báo dân sinh
Báo dân sinh
Báo dân sinh
Báo dân sinh
Báo dân sinh